[Chapter 5] Ông bố khó tính và người cha tuyệt vời

Nếu bạn đang là người đọc bài viết này, chắc hẳn bạn cũng đang có một người cha rất tuyệt vời. Tôi cũng vậy thậm chí còn đặc biệt hơn một số bạn. Vì tôi có một ông bố khó tính và người cha tuyệt vời. Tôi tin rằng bạn sẽ có nhiều cảm xúc khi đọc bài viết này. Vì các chủ đề về bố mẹ luôn chiếm được nhiều tình cảm từ nhiều người…

“Bố là tất cả… Bố ơi bố ơi!”

Vâng, dù chúng ta là ai? Chúng ta đang làm gì? Thì chúng ta đều một người bố, có ông ta thì chúng ta mới có thể xuất hiện ở cuỗi đời này.

Vì vậy, đúng như lời bài hát. Bố là tất cả. Tất cả từ việc mang chúng ta đến đây đến mọi việc khác liên quan đến cuộc đời chúng ta.

Xem Chapter trước: Người bà ngoại trầm lặng

Quan hệ giữa tôi và bố

Quan hệ tôi với bố

Bố tôi có tôi vào năm 24 tuổi. Và như tôi đã nói, tôi không may mắn như một số bạn. Tôi chỉ được bố chăm sóc, nuôi dưỡng được khoảng một năm. Sau đó, bố mẹ tôi phải vào Nam trước để lập nghiệp. Tôi với bố mẹ xa nhau khoảng một thời gian.

Từ bé đến khi lớn, tôi luôn quấn quít với bố. Và bố cũng dành rất nhiều tình cảm cho đứa con trai đầu lòng của mình. Ông luôn chiều chuộng tôi mọi thứ, dạy dỗ, giáo dục những điều quan trọng nhất ngay từ khi tôi còn bé.

Tuy nhiên, thời gian trôi qua, tôi cũng dần dần lớn lên. Tuổi mới lớn luôn hình thành những suy nghĩ cho riêng mình. Và bố tôi là một người thuần Bắc mặc dù đã vào Nam sinh sống. Có thay đổi một số suy nghĩ cũ nhưng ít nhiều vẫn luôn tồn tại một thứ gì đó của người Bắc. Và một chàng trai lớn lên dần dần ở Nam, có những suy nghĩ độc lập với phong cách chăm sóc, lo lắng của một gia đình Bắc. Thì điều này nảy sinh ra nhiều mâu thuẫn.

Từ những điều mâu thuẫn, tôi với bố không còn thể tình cảm và hay nói chuyện được như trước. Mặc dù tôi vẫn luôn thương yêu, tôn trọng ông và tôi biết những điều ông hướng đến tôi đều là ông muốn tốt cho tôi.

Ông bố khó tính

Chẳng một người bố nào là dễ tính với con cái của mình. Bạn phải nhớ như vậy. Đặc biệt hơn bố tôi là người Bắc. Những điều ông quan tâm đến tôi, ông đều cố gắng đưa nó vào khuôn khổ. Đều muốn đưa tôi theo một hướng tốt theo ông dự tính.

Điều này dần dần không phù hợp với tôi. Tôi cũng là một người khá cá tính. Nên những điều ép buộc kiểu này không hề làm tôi cảm thấy thoải mái. Từ đó, tôi luôn có suy nghĩ “Bố quá khó tính, không thích bố”. Điều này tôi thấy xuất hiện ở rất nhiều gia đình, bạn bè tôi cũng có.

Các cụ hay có câu “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó”. Hoàn cảnh này y chang vậy. Bố cứ muốn tôi theo hướng suy nghĩ của ông. Mặc dù có thể nó đúng nhưng tôi cảm giác không thoải mái một tẹo nào. Thế là chuyện gì đến cũng đến, tôi có một vài lần đã cãi vã với ông. Chuyện này thì chắc chắn là tôi đã sai. Xui là đến bây giờ mới nhận ra.

Bạn có đang gặp vấn đề này không? Nếu có hãy đọc tiếp phần sau. Tôi sẽ lý giải tại sao và gợi ý với bạn hướng giải quyết nhé?

Người cha tuyệt vời

Người cha tuyệt vời

Cảm giác khó chịu kia tồn tại trong tôi khoảng 3 – 4 năm. Đến bây giờ tôi vẫn luôn suy nghĩ lại về những điều ông dành cho tôi, những kỷ niệm, những lúc bất đồng, những lần mâu thuẫn đó. Chung quy lại tôi rút ra được một điều “Bố tôi rất rất tuyệt vời”. 

Thật vậy, bố tôi luôn dành mọi tình cảm cho tôi, dù tôi có như thế nào?

Ông luôn chăm sóc tôi bằng những tình cảm đặc biệt của một người cha. Ông dạy tôi những kỹ năng cơ bản mà đến bây giờ tôi vô cũng biết ơn. Đó là máy tính, những kỹ năng trong cuộc sống, ông cho tôi mò mẫn, phá nghịch mọi thứ khi còn bé. Những việc đó mang lại cho tôi nhiều trải nghiệm và kiến thức bổ ích.

Bạn cũng biết, chẳng có gì trong tay vào Nam lập nghiệp không phải đơn giản. Những năm đó, trong Nam không sầm uất và nhiều cơ hội như bây giờ. Nuôi cả một gia đình, làm đủ nghề, va chạm đủ thứ, giải đoạn đầu có lúc làm cả xe ôm… Nhưng ông luôn luôn cho tôi những thứ tốt nhất để vững bước cho tương lai. Những khi tôi muốn học gì, ông đều cố gắng đáp ứng. Dù sau đó phải nai lưng ra góp nhặt từng đồng để tôi bước vào lớp học.

Mỗi buổi tối, tôi học bài trên bàn còn bố thì nằm đọc báo và ngủ quên trên giường vì quá mệt. Một câu tôi luôn nghe mẹ thủ thỉ với tôi những lúc như vậy là “Tội bố mày, bố mày quá vất vả”. Và câu nói này luôn tồn tại trong tôi.

Điều tuyệt vời hơn nữa là sau những lần mâu thuẫn đó. Bố tôi đều luôn cố gắng thay đổi. Đến bây giờ tôi với ông không còn gặp phải những cãi vã nữa. Do là cả hai đều đã thay đổi phần nào về suy nghĩ.

Kỷ niệm về bố trong tôi

kỷ niệm tôi và bố

Với một đứa con đầu lòng và dành hết tình cảm để sinh ra, chăm sóc, nuôi dưỡng. Thì chắc chắn sẽ có rất nhiều kỷ niệm với ông. Để kể ra thì vài ngày không biết có tâm sự hết không?

Nhưng có một kỷ niệm tôi nghe mẹ kể và nó vẫn tồn tại đến bây giờ. Tôi kể bạn nghe nhé!

Tôi ngày bé rất háu ăn, sữa Ông Thọ uống tì tì. Lúc nào cũng phải uống một bình trước khi ngủ. Đột nhiên đến ngày cuối tháng, có lẽ do sữa hết. Bố tôi đành phải pha sữa với nước gạo bỏ thêm đường. Và bế ru tôi ngủ trên một chiếc giường bố.

Bố tôi cứ đứng nhúng ru tôi trên giường và tôi thì cứ bú sữa để ngủ. Nhưng do không đúng vị hằng ngày. Tôi khó chịu không chịu ngủ. Ông vẫn cố gắng hát ru tôi liên tục, bất chợt tấm phản giường gỗ bị gãy.

Chân ông bị thụt xuống sàn nhà. Những thanh gỗ gãy ngang nhọt hoắc cứa rách chân ông. Bạn chắc có thể cảm nhận được sự đau đớn lúc này. Nhưng vì sợ tôi tỉnh giấc nên ông vẫn tiếp tục ru mặc do từng dòng máu chảy đầm đìa. Khi tôi đã ngủ say ông mới đặt tôi xuống và rút chân lên.

Những vết sẹo đến nay vẫn hằn trên chân ông. Mỗi lần tôi nhìn thấy nó, tôi cảm thấy thương bố vô cùng. Và kỷ niệm này chắc chắn sẽ đi cùng tôi và bố suốt cuộc đời này.

Tại sao gia đình luôn khắc khe với chúng ta

Gia đình nào cũng vậy. Bố mẹ luôn muốn dành cho con những điều tốt nhất. Đơn giản vì trên thế giới này chẳng ai sẽ thương bạn bằng bố mẹ bạn. Nếu bạn đang suy nghĩ họ như vậy là không thương yêu bạn, thì bạn đã và đang thật sự sai lầm. Hãy từ bỏ ngay suy nghĩ đó.

Họ luôn suy nghĩ, định hướng tốt cho bạn. Tuy nhiên, sự khác nhau về tuổi tác, giai đoạn, môi trường sống nên họ không biết cách truyền đạt suy nghĩ đó cho bạn hiểu. Và họ không biết cách lắng nghe để thấu hiểu bạn nên không thể truyền đạt đúng ý của họ cho bạn.

Suy nghĩ của bố mẹ luôn tốt cho bạn. Nhưng khi họ thể hiện ra và họ không tạo cho bạn một cảm giác an toàn. Vì vậy bạn không thế lắng nghe theo suy nghĩ của họ.

Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện và đây là đúc kết của mình. Vậy cách giải quyết là gì?

Cách tạo sự hòa hợp

Để làm được việc này, tôi nghĩ rất đơn giản. Nhưng bạn phải luyện tập. Và phải luyện tập thật nhiều.

Khi có một quyết định nào đó, bạn hãy chia sẻ với bố mẹ mình. Và cũng ngồi lại để nói chuyện với họ. Hãy lắng nghe họ nói ra suy nghĩ của họ với một thái độ thấu hiểu và tôn trọng. Sau khi lắng nghe, bạn hãy tóm tắt lại những điều họ vừa nói, phân tích lại suy nghĩ của họ để họ xác nhận có đúng vậy không?

Nếu đã phân tích được, bạn hãy chắt lọc lại xem như thế nào? Sau đó bạn chia sẻ, phân tích suy nghĩ của bạn. Chia sẻ với tinh thân thẳng thắn, rõ ràng, chính chắn. Để họ có thể cảm nhận được là bạn hiểu rất rõ mọi điều về suy nghĩ họ và bạn cũng đã có suy nghĩ riêng của mình.

Từ đó, họ sẽ dễ dàng đặt ngược cảm giác vào bạn và thấu hiểu cho bạn. Hãy nhớ hai nguyên tắc là tôn trọng và thẳng thắn.

Nếu bạn đang là các bậc phụ huynh đọc bài viết này, bạn cũng có thể làm ngược lại là lắng nghe con em mình trước.

Giá trị cao cả

giá trị gia đình cao cả

Điều tôi muốn chia sẻ với bạn đơn giản là một giá trị gia đình. Nó đơn giản những rất cao cả và thiêng liêng. Có thể lúc này bạn đang không cùng trên một con thuyền với gia đình mình. Bạn muốn tiến ra khơi bằng chính con thuyền của bạn. Không biết ngày mai ra sao? Chiếc thuyền bạn sẽ đi đến đâu. Nhưng bạn cần nhớ rằng chiếc thuyền gia đình sẽ luôn đón chờ bạn về nếu bạn bị sóng đánh. Cũng sẽ sàng sàng cứu bạn nếu bạn bị đắm.

Tất cả mọi chuyện, gia đình, bố mẹ vẫn luôn thương bạn vô giá trị. Nếu có chỉ là cách thể hiện tình cảm chưa phù hợp. Bạn hãy cố gắng bình tĩnh và tạo ra sự gắng kết để cảm hóa bằng cách tôi đã hướng dẫn.

Làm được việc đó, bạn sẽ có một vị trị trong lòng mọi người gia đình. Điều đó sẽ rất có lợi cho bạn tại gia đình và sẽ tập được kỹ năng tốt để vững bước ra xã hội.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Bố mẹ bạn có lúc nào khó tính, ép đặt bạn không? Bạn có cần tôi tâm sự thêm với bạn để bạn có định hướng tốt không? Hãy tâm sự bố mẹ bạn nhé?

Đừng quên đón chờ Chapter tiếp theo “Ngày đầu tiên đi học, em mắt ướt nhạt nhòa” nhé…!

Danh mục Tôi

Viết một bình luận