[Chapter 4] Người bà ngoại trầm lặng

Ông bà nội tôi luôn dành những tình cảm yêu thương nhất dành cho tôi bằng những hành động cụ thể. Và tôi cũng dành những điều đó cho ông bà. Thì bà ngoại tôi không thể hiện như vậy! Bà ngoại tôi là người bà ngoại trầm lặng. Trầm lặng ở mọi mặt trong cuộc sống. Điều này tôi có thể hiểu được và tôi sẽ tâm sự cho bạn ở bài viết này.

Người bà ngoại trầm lặng

Bà ngoại tôi cũng như bà nội tôi. Là một người phụ nữ người Bắc mẫu mực. Nhưng điểm khác giữa hai người bà là tính cách và hoàn cảnh cuộc sống. Bà ngoại tôi tính cách khá trầm, ít nói và ít thể hiện tình cảm ra bên ngoài.

Và bà đã sống cảnh đơn thân từ còn rất trẻ. Ngay sau khi sinh dì tôi thì ông ngoại tôi đã mất.  😕

Bà cứ sống cảnh một mình và nuôi ba người con nên người như vậy đến nay cũng khoảng 50 năm. Ông mất đi như mất một trụ cột. Vì vậy bà cũng phải dành hết thời gian để kiếm tiền trang trải và nuôi dạy các con.

Bà ngoại tôi

Tôi phải nói bà là một người rất siêng năng. Những lần tôi ra Bắc thăm bà, dường như một ngày ngoài lúc ngủ thì bà không bao giờ ngồi nghỉ một lúc nào. Bà làm mọi thứ trong nhà, quét dọn chứ từ trong ra ngoài. Ngay cả cái sân nhà nếu nói quá lên một tí là “tìm một hạt bụi rất khó“. Thay vì như những bà lão ngang tuổi, có lẽ sẽ tìm bạn bè hàn huyên hoặc như bà nội tôi rảnh là bà mở tivi xem. Thì bà ngoại tôi không vậy! Bà cả ngày chỉ chăm chăm vào các công việc lặt vặt trong nhà và chăm sóc con cháu.  😐

Nỗi buồn đó có lẽ đã thay đổi toàn bộ cuộc sống và tính cách của bà. Có thể những điều đó đã khiến bà trở thành người rất trầm lặng. Và đến bây giờ đối với tôi bà vẫn là một người bà ngoại trầm lặng, mặc dù tình cảm yêu thương không phải là không có. Nhưng dù như thế nào thì tôi phải công nhận bà là một người phụ nữ đầy nghị lực và ý chí. Qua tất cả mọi chuyện thì bà vẫn vững vàng nuôi dưỡng ba người con thành người, trong đó có mẹ tôi.

Bà ngoại trầm lặng

Tình cảm bà ngoại giành cho tôi

Khác với ông bà nội tôi, đối với bà ngoại, tôi không thể đo lường chính xác được tình cảm. Vì bà quá trầm tính và không thể hiện tình cảm ra quá nhiều.

Tình cảm giữa tôi và bà có lẽ không tràn đầy. Vì đơn giản tôi xa bà từ khi còn quá nhỏ. Ngày tôi vào Nam là ngày tôi xa bà. Điều đó cũng có nghĩa tôi không được bà chăm sóc khi tôi còn nhỏ. Hình ảnh bà ngoại trong tôi không nhiều. Đến khi được về Bắc thăm bà thì cũng chỉ xác định được đó là bà ngoại. Chứ không có chút ký ức gì giữa hai bà cháu.

Tuy vậy, tôi vẫn cảm nhận được tình thương của bà dành cho một đứa cháu đầu như tôi. Tình cảm bà vẫn luôn có và có thể là có nhiều là đằng khác. Nhưng bà không nói ra hay hành động ra bên ngoài như ôm hôn, nựng má này nọ. Đúng với tính cách của bà, bà thương nhưng thể hiện tình thương một cách trầm lặng.

Hành động tình cảm của bà

Như bạn đã biết, bà ngoại tôi không thể hiện qua những hành động bên ngoài. Đổi lại những hành động này toàn bộ ở sau tôi hết.

tình cảm của bà ngoại dành cho tôi

Tôi nhớ khi ra Bắc, một hôm bà vô tình mua món heo quay. Đặc biệt là heo quay ngoài Bắc quay rất dòn và ngon so với cách quay ở trong Nam. Sau khi ăn tôi rất thích và nói là “con thích món heo quay này” khi ngồi tại bàn ăn. Chỉ một câu nói vô tình của một đứa con nít. Có thể là nổi hứng lên và nói thôi.

Nhưng y như rằng bà đã để ý và ngày nào cũng mua một ít heo quay đó để tôi ăn. Để mua được bà phải dậy khá sớm để đi chợ, nếu không đi chợ sẽ hết. Và đến bây giờ tôi ra Bắc, bà vẫn luôn cố gắng dậy để đi mua heo quay cho tôi ăn dù bà đã già. Vì thương cháu nên bà luôn hành động những điều đó một cách thầm lặng. Cảm nhận được những việc tương tự vậy nên tôi biết bà cũng rất thương tôi.

Một trong những kỷ niệm nữa là vào năm tôi 15 tuổi, vừa xong cấp 2. Bố mẹ cho tôi ra Bắc để thăm bà. Lúc này tôi đã có những nhận thức nhất định về bà ngoại và về mọi việc. Thì thời gian nghỉ hè cũng hết, tôi chuẩn bị chuẩn bị cùng bố mẹ vào Nam lại. Vào ngày cuối cùng ở nhà, bà tôi đã lặng lẽ bỏ vào túi áo khoác của tôi 1 triệu đồng cũng với một bức thư nhỏ với nội dung đại khái là cho tôi để tôi mua dụng cụ học tập và chúc tôi học tập thật.

Khi tôi đang trên đường vào Nam, tôi mới chợt phát hiện ra. Thì lúc này cảm giác chắc bạn cũng hiểu. Một cảm giác rất thương ngoại, cảm giác rất nặng lòng.

Tâm tình

Cuộc sống này là vậy bạn à? Sẽ có những người có tình cảm đặc biệt dành cho bạn. Luôn muốn làm mọi thứ tốt nhất cho bạn dù chỉ là âm thầm. Họ hành động mọi việc đó đơn giản chỉ vì yêu thương bạn vô giá trị. Nếu bạn cũng có những người như vậy, hãy tâm sự để tôi đồng cảm cũng với bạn nhé.

Và điều cuối cùng tôi muốn chốt lại. Bạn hãy sự trân trọng những tình cảm này, những con người này. Khi bạn nhận biết được tình cảm của họ, hãy cảm ơn nếu có thể. Họ đáng được bạn làm điều đó. Và đừng bao giờ để đánh mất những tình cảm ấy. Tôi có rất nhiều người như vậy, nhưng cũng vì thời điểm đó quá trẻ tôi đã để đánh mất rất nhiều. Tôi không mong muốn bạn giống tôi.! Bạn nhé!  🙂

Bài viết tiếp theo có lẽ sẽ được nhiều bạn đón nhận. Hãy chờ đợi tôi ở bài viết theo về Ông bố khó tính và người cha tuyệt vời nhé!  ➡

Danh mục Tôi

Viết một bình luận