[Chapter 6] Ngày đầu tiên đi học, em mắt ướt nhạt nhòa

Thời gian trôi qua dần, tôi cũng chậm chững biết đi và chạy nhảy. Dài hơn một chút, tôi cũng đến ngày khám phá thế giới bên ngoài. Tôi được gia đình đưa đến ngôi trường thuộc hệ thống giáo dục đầu tiên. Đó là trường Tiểu học Phước Long. Và ngày đầu tiên đi học đối với tôi không mấy đặc biệt. Nhưng lại có hai mối quan hệ đi liền với tôi cho đến bây giờ.

Đáng lẽ theo thời gian thì tôi phải kể về quá trình đi học Chồi, Mầm, Lá. Nhưng khoảng thời gian đó chẳng có gì ấn tượng. Đơn giản chỉ là gia đình gửi chăm vậy thôi. Không thú vị gì cả nên tôi cắt.

Nào, các bạn cùng đọc tâm sự của tôi nhé!

Ngày đầu tiên đi học

Ngày đầu tiên đi học

Cảm giác được gia đình giới thiệu về ngôi trường thì chắc hẳn ai cũng cảm thấy hứng thú. Con nít mà. Nghe thấy ra ngoài như kiểu được đi chơi đâu đó thì ai mà chẳng thích.

Nhưng điều bực mình nhất là phải thức dậy sớm và ăn sáng. Không được ngủ nướng như mọi ngày. Ngày nào tôi cũng ngủ với bà nội. Và hôm nay bà gọi tôi dậy đánh răng rửa mặt từ khá sớm. Trong lúc đó, bà tôi xuống bếp nấu món bánh đa thịt bằm. Gọi là bánh đa vì các gọi của người Bắc, thực chất nó khá giống với sợi phở khô.

Nói thêm một tí về món nay. Đây là món mà trong suốt những năm học Tiểu học tôi đều được ăn mỗi sáng. Thực sự dù là do bà nấu, tình cảm bà thương đứa cháu là thật. Nhưng phải nói là tôi khá ám ảnh với món đó. Bà tôi nấu để tôi đánh răng xong xuống ăn. Khi xuống thì nó đã nở ra đầy tô. Và mùi vị không có gì đặc biệt để ăn. Giờ nghĩ lại vẫn thấy run mình.  :mrgreen:

Sau khi hoàn thành thủ tục, tôi được đưa cho một chiếc cặp siêu nhân. Và được ông bố khó tính đưa đến trường. Và ông cũng với tôi vào trường để làm lễ khai giảng và đón học sinh của nhà trường.

Cô giáo đầu tiên của cuộc đời

Cô giáo đầu tiên của tôi

Khi đến trường, trường tổ chức lễ chào đón học sinh mới. Mỗi bạn đều được một anh/chị học sinh lớp 5 nắm tay dẫn đến hàng của lớp. Khi đến thì cô giáo chủ nhiệm đã đứng sẵn để đón. Buỗi lễ diễn ra như bình thường.

Buổi lễ kết thúc, bố tôi cùng với các phụ huynh đi về. Còn cô chủ dẫn cả lớp về lớp học. Tôi nhớ là lớp 12. Lớp học đầu tiên, cô chủ nhiệm đầu tiên, bạn mới đầu tiên… Mọi thứ đều là mới và lần đầu tiên tôi tiếp xúc. Nhưng có lẽ tôi khá mạnh mẽ, chẳng mấy bỡ ngỡ và òa khóc như các bạn khác.

Do tôi khá nhỏ so với các bạn, nên cô đã sắp cho tôi ngồi bạn đầu cạnh một bạn nữ. Ngay từ đầu cô gặp tôi, cô giáo đã có ấn tượng với tôi vì một cậu bé trắng trẻo, đẹp trai, quần án phẳng phiu, mang một đôi giày đen bóng. Nói chung là sạch sẽ.

Theo thời gian, cô rất cưng tôi. Sau này cô dần dần coi tôi như con của mình. Cô hay đến nhà chơi với bố mẹ tôi và tôi vào cuối tuần. Cô cũng là người đã xin cho tôi vào cấp 2 tại một trường chọn… Và đến bây giờ, cô vẫn luôn giữ liên lạc với gia đình tôi và cô thường đến nhà tôi chơi.

Có lẽ tôi khá có duyên, nên ai gặp tôi đều cảm thấy thích và thương. Về chữ duyên này tôi sẽ giành riêng một bài viết để tâm sự sau nhé!

Người bạn gái ngồi cạnh

Cô bạn gái ngồi cạnh

Chắc bạn còn nhớ ở trên tôi đã nói cô giáo sắp tôi ngồi bàn đầu với một người bạn nữ.

Tôi và cô bạn này khá hợp nhau, ngay từ những ngày đầu tiên ngồi cạnh nhau đã rất thân với nhau. Không hề có một chút ngại ngùng hay xa lạ gì với nhau. Cô giáo tôi hay viết thư tay và gửi cho một cô giáo khác trong giờ học để tâm sự, nói chuyện. Và tôi cùng bạn nữ kia được cô chọn là người đưa thư.

Điều đặc biệt phải nói là dù là con gái. Chứ nó quậy còn mạnh hơn tôi. Có thể nói là tôi chơi gì, phá gì là nó làm lại y chang. Chẳng ngán một cái quái gì?

Tôi nhớ một ngày hôm với nó chơi vẩy mực, thế là hai cái áo đầy mực lấm len. Và kết quả chắc không ngoài bạn dự đoán là về cả hai đều bị ăn đòn no.

Nói chung là tôi với nó rất hợp nhau trong số các bạn bè của lớp. Và cũng vì chữ duyên, sau này tôi với nó yêu nhau khi lên tới cấp ba. Đó cũng là mối tình đầu của tôi. Mối tình này đã thay đổi tôi 180 độ, phải nói là trở thành một con người hoàn toàn khác. Và đó là mối quan hệ vẫn luôn tồn tại trong tôi đến bây giờ. Vui có, buồn có. Nhưng tôi sẽ không kể ở đây, sẽ dành riêng một bài viết cho người bạn gái này nhé.

Lời ngỏ thất bại

Vào đúng năm tôi học lớp 1, chú ruột tôi đám cưới. Và phong tục là cần một phụ dâu, một phụ rể. Và chắc chắn đến thời điểm đó thì nhà tôi chỉ có duy nhất tôi là cháu trai. Thế là tôi có một suất phụ rể chính thức :))

Chú tôi cũng hỏi tôi để mời thêm một bạn nữ cùng lớp làm phụ dâu. Không suy nghĩ nhiều, ngay lúc đó nảy ra trong đầu là rủ cô bạn nữ ngồi cạnh kia làm phụ dâu. Cả nhà tôi ai cũng biết cô bạn này. Và chắc chắn là đều đồng ý.

lời ngỏ thất bại

Hai hôm sau bố mẹ tôi sắp xếp đến trường đón tôi để gặp gia đình của nó. Khi gặp nhau, bố mẹ tôi ngỏ lời mời để nó được đi làm phụ dâu cho chú tôi. Cơ bản là nó cũng rất thích vì tôi đã kể trước với nó ngay hôm sau. Nhưng điều éo le thay, là lời mời này đã bị mẹ nó từ chối với lý do “Cháu phải đi khám răng vào hôm đó“. Một lý do và một câu trả lời khiến cả tôi và nó đều rất buồn.

Gia đình tôi cũng nói với tôi là xem mời một bạn khác. Nhưng tôi quyết định không mời một ai khác ngoài nó. Và thế là đám cưới chú tôi chỉ có phụ rể mà không có phụ dâu. Buồn quá buồn!

Sau này, khi tôi và nó quen nhau. Nghe nó kể lại thì mẹ nó không đồng ý không phải vì lý do trên. Mà vì sợ mất duyên con gái. Cũng lại vì chữ duyên trời đánh này. :((

Bạn cần nhớ

Bạn hãy nhớ bạn hãy luôn trân trọng những mối quan hệ mà mình có được nhé. Các mối quan hệ sẽ luôn mang đến cho bạn những giá trị không đo đếm được khi bạn cần.

Và cũng để bạn hơn về chữ duyên mà đi suốt cuộc đời của tôi. Hãy theo dõi Chapter tiếp theo Duyên trời không thể mua được bằng tiền nhưng có thể mất đi vì…..

Đừng quên chia sẻ tâm sự của bạn với tôi nhé. Vui buồn chúng ta cùng chia sẻ với nhau. Hãy cùng tôi xây dựng một cộng đồng Confession lớn mạnh nhé!

Danh mục Tôi

Viết một bình luận