[Chapter 7] Duyên trời không thể mua được bằng tiền nhưng có thể mất đi vì….

Tôi đã tâm sự khá nhiều bài ở Blog này. Và ở bài viết Ngày đầu tiên đi học trước tôi có nhắc về một chữ DUYÊN. Thật vậy, tôi nghĩ trong chúng ta ai cũng có một duyên ngầm nhất định. Chắc bạn đã từng nghe mọi người hay nói câu Vạn sự tùy duyên đúng không nhỉ? Và đôi khi chúng ta gặp điều gì khó khăn hay chưa tìm ra hướng giải quyết thì thường sử dụng cách này. À? Thực chất bài viết này tôi muốn nói về chữ Duyên trong các mối quan hệ người với người. Tôi nghĩ đó là căn cơ của mọi việc.

Nếu việc đó bạn không nắm giữ được chữ Duyên thì ắt hẳn mọi việc khác không hề xuông sẻ. Bài viết này tôi sẽ khẳng định với bạn duyên trời không thể mua được bằng tiền và ngược lại rất dễ mất đi nếu bạn không trân trọng nó!

Bài viết này nó sẽ phá thứ tự thời gian so với các bài viết khác. Nhưng vì tôi muốn kể luôn cho các bạn về chữ DUYÊN nên không thể chờ theo trình tự thời gian của Blog được. Nếu bạn đọc và thấy mình cũng gặp phải trường hợp như vậy thì hãy nhanh chóng thay đổi. Đừng để mọi cái đi quá xa rất khó để quay trở lại.

Chữ duyên trong tôi

cái duyên trong tôi

Như bạn cũng thấy ở bài viết trước, tôi đã kể qua về việc tôi đi học được cô chủ nhiệm rất thương. Cô cũng là người xin cho tôi vào trường chọn ở cấp 2. Và cô vẫn luôn liên lạc qua nhà tôi chơi với gia đình. Thực chất tôi cảm nhận được trời ban cho tôi một cái duyên rất lớn. Khi tất cả ai ai gặp tôi cảm giác quý mến.

Khi tôi gặp hoặc tiếp xúc với một ai, tôi rất dễ bắt chuyện và tạo ấn tượng ngay với người đó. Để họ có thế lưu ý đến tôi. Đại khái có thể nói là mọi người đều cảm giác tin tưởng khi tiếp xúc với tôi. Và cơ bản là tôi cũng đối xử rất đàng hoàng và tử tế với mọi người.

Tôi nhớ vào năm nhất Đại học, do tôi là típ người hướng ngoại. Nên tôi đã đăng ký tham gia phỏng vấn vào Hội sinh viên trường. Ngay ngày đến phỏng vấn, tôi ngủ quên và đến khi buổi phỏng vấn đã xong. Tôi bước vào có khoảng 8 anh chị lớn tuổi. Tôi rất vô tư vào xin phỏng vấn mặc dù tôi biết đã hết giờ. May mắn thay mọi người vui vẻ chấp nhận phỏng vấn nhưng một mình tôi phải đối đầu với 8 người. Tôi cũng chẳng ngần ngại gì? 8 người hỏi tôi, tôi chẳng biết trả lời gì quá nhiều ngoài thông tin cá nhân và chỉ CƯỜI. Cuối cùng chẳng biết vì lý do gì các anh chị đều đồng ý nhận tôi ngay sau buổi phỏng vấn.

Nói sơ lược vậy để bạn hiểu được tôi là người rất duyên trong mọi mối quan hệ. Không phải khoe khoan nhưng tôi chỉ muốn chia sẻ để có thể dễ dàng kể tiếp phần sau.

Duyên trời không thể mua được bằng tiền nhưng có thể mất đi vì…

Mọi thứ đều tối đẹp với tôi. Các mối quan hệ đều tốt. Tôi rất may mắn khi được trời ban cho cái duyên đó. Nhưng phải nói điều này cũng là một thách thức và khó khăn với một người trẻ như tôi. Cái duyên này nó tiềm ẩn nhiều thứ. Nó biến tôi thành một người mà các bạn hay nói là ĐÀO HOA. Khi đó tôi tiếp xúc với một bạn gái nào, họ cũng cảm thấy yêu thương tôi.

mất duyên và mất người yêu

Lúc này tôi đã có người yêu của mình. Nhưng vì tuổi trẻ mà. Mọi chuyện bình thường thì chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng mỗi lần cãi nhau tôi không làm chủ được bản thân. Khi đó xung quanh tôi có rất nhiều người, rất nhiều sự lựa chọn. Và tôi đã không vững tư tưởng nên đã quyết định ra đi tìm một người bạn gái mới.

Mọi chuyện không dừng lại như vậy. Nhưng người sau này của tôi không một ai bằng được cô bạn gái đầu tiên của tôi. Tôi lại tiếp tục chán nản. Chuyện gì đến cũng đến. Tôi lại bị cuốn theo cái quỹ đạo đó. Cứ có người mới rồi lại ra đi quay về với người đầu tiên rồi lại ra đi rồi lại quay về. Cứ như vậy như vậy vài lần. Đến một lúc tôi cảm giác mọi mối quan hệ xung quanh tôi họ đang nhìn vào mình và đánh giá mình không tốt nữa. Mọi mối quan hệ trở nên không tốt đẹp và tin tưởng tôi như trước.

Đến lúc này tôi muốn làm lại thì đã quá muộn. Người bạn gái kia đã chờ tôi quá lâu và cho tôi quá nhiều cơ hội. Và đúng lúc này thì cái duyên trong tôi đã dần mất. Mọi mối quan hệ cũng mất và nếu có thì không đặt sự tin tưởng, tông trọng như trước.

Tôi đã nhận ra một điều cơ bản của nhà Phật đó là Nhân – Quả. Đúng là “Gieo nhân nào thì gặt quả nấy”.

Sự ăn năng, hối cải

sự ăn năng hối cải

Khi đã nhận thấy mọi sự không tốt nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc về việc này. Tại sao lại như vậy? Làm sao để quay lại như ngày xưa? Mặc dù biết đã quá muốn nhưng tôi vẫn tin tưởng một điều quay đầu là bờ.

Tôi là người theo Phật nên tôi hiểu mình đã phạm phải một cái căn rất lớn. Tôi đã đi rất nhiều chùa, gặp nói chuyện với một vài sư thầy, cầu nguyện thành khẩn mong rằng có thể hóa giải được điều tội lỗi mình đã gây ra.

Một vị sư thầy đã từng nói với tôi: “Trong các mối quan hệ, con cần phải thẳng thắn và rõ ràng. Con không khó để tạo ra mối quan hệ nhưng nếu không cẩn thận con sẽ đánh mất nó”. Tôi nghĩ về câu nói này thì quả thật là đúng. Giai đoạn tôi lằng nhằng, rối ren với các cô gái thì tôi tự biến mình thành một người không thật thà, lừa dối. Mà nói thẳng ra là ĐỂU.

Tôi làm mọi việc này không phải muốn trời ban lại cái ĐÀO HOA trước kia. Mà đơn giản muốn có thể quay lại mình lúc trước. Một con người thẳng thắn, vui vẻ và hòa đồng.

Vượt qua cơn ác mộng

Không biết do mọi suy nghĩ thay đổi, cố gắng thành khẩn đã chạm được trời xanh hay vô tình. Một tình huống đã xảy ra với tôi.

Tôi được một người bạn chào mua một cái vòng đeo tay gỗ sưa. Tôi chat với nó cả buổi trời, nó vạch ra cho tôi rất nhiều lợi ích. Bản chất tôi hiểu nó đang cố gắng muốn bán sản phẩm thôi. Nhưng tôi là một người khá tâm linh. Sau khi nghe nó nói và hiện tại cũng chẳng có cách nào giải quyết. Nên tin tưởng và đặt mua một cái.

Khi đeo chiếc vòng trên tay, điều mà tôi nhận thấy rõ ràng nhất đối với vật phẩm tâm linh này. Là mỗi lần nhìn vào nó, tôi luôn tự dặn mình những nguyên tắc với các mối quan hệ của tôi. Như lời sư thầy đã dặn ở trên. Cứ tiếp xúc với một ai, nhìn trên tay thấy cái vòng là lại nhớ đến lời dặn như Kim chỉ nan đó.

Và đúng đó là nguyên tắc của cuộc sống. Các mối quan hệ mới đến của tôi, đa phần tôi đều kiểm soát và xây dựng nó một cách tốt đẹp hơn. Tôi dần dần lấy lại được phương hướng của cuộc sống. Phần còn lại bây giờ tôi vẫn đang cố gắng làm là khắc phục các mối quan hệ cũ của mình bằng sự chân thành, thẳng thắn và tôn trọng.

Điều may mắn hơn cả, sau một khoảng thời gian dài. Tôi lại gặp một người phụ nữ. Cô bạn này vừa ở Nhật về. Tiếp xúc vô tình cũng có cảm mến, lúc này tôi suy nghĩ khá nhiều. Cuối cùng, tôi quyết định quen cô ấy. Thực sự rất tuyệt vời là cô ấy rất tốt. Trong suốt khoảng thời gian quen nhau, vẫn có những cô gái xung quanh tôi. Nhưng không thể nào đi lại con đường cũ. Tôi đã đánh đổi quá lớn về điều đó.

Bạn đừng như vậy

Trên đây là toàn bộ câu chuyện tôi chia sẻ thật với bạn. Điều tôi muốn nói là bạn hãy cố gắng đừng để mất đi cái duyên của mình bằng những việc làm sai trái. Những việc làm mà có thể làm thay đổi nhân phẩm, tính cách, con người của bạn.

Chuyện trai gái cũng vậy. Lúc mới yêu bạn sẽ luôn cảm giác hạnh phúc và dần dần sẽ có những mâu thuẫn, xích mích. Sự thật này luôn tồn tại, vì chẳng một ai có thể hoàn hảo theo đúng ý của bạn cả. Sự hòa hợp giữa các cặp đôi là sự tôn trọng, thấu hiểu, chấp nhận và cảm thông. Bạn chỉ cần cố gắng làm tốt những điều này thì bạn sẽ thấy người bên cạnh bạn hoàn toàn tuyệt vời hơn bất cứ ai hết.

Bạn chỉ cần nhớ một điều. Nếu người khác tốt hơn họ, thì tại sao bạn không biết được người đó sớm hơn. Mà lại là họ. Tôi khẳng định đó là duyên số. Ông trời ban tặng cho bạn như vậy thì bạn hãy đón nhận và trân trọng nó như một món quà. Và bạn đừng nghĩ bạn ĐÀO HOA là ông trời tốt với mình. Chẳng thể nào bạn có được nhiều món quà mà các món quà đó đều tốt đẹp đâu. Đắng cay lắm đấy.  :mrgreen:

Tâm sự vậy thôi, nếu bạn có tâm sự gì về nội dung như vậy hay chia sẻ với tôi nhé! Bài viết tiếp theo tôi sẽ tâm sự về cô bạn gái đầu tiên của tôi. Đó là Mối tình đầu hạnh phúc nhưng đầy éo le và cái kết đáng lòng… Chờ đón nhé!

Danh mục Tôi

Viết một bình luận