[Chapter 3] Ông bà nội tôi có một đứa con khi đã đi qua nửa cuộc đời

Tại bài viết Chuyến hành trình vào Nam và Kỷ niệm đầu tiên trước, tôi đã nhắc về một từ tình cảm đó là luồng điện sinh học. Và những kỷ niệm, những tình cảm này xoay quanh khá nhiều về ông bà nội tôi. Để tiếp tục, tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện về ông bà nội tôi có một đứa con khi đã đi qua nửa cuộc đời…! Chuyện thật kinh ngạc nhưng đó là sự thật. Và vẫn đang tồn tại như một sự thật!

Ông bà là người gần như xuất hiện trong tâm trí tôi ngay từ khi lọt lòng. Và cũng là hai người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất. Mang lại cho tôi nhiều tình cảm nhất. Các bạn có lẽ sẽ ngạc nhiên vì tại sao không phải là bố mẹ. Mà lại là ông bà?

Thật vậy đấy! Tôi luôn giành tình cảm yêu thương, kính trọng nhất đến cho ông bà.

Ông bà nội tôi là ai

Vâng! Ông tôi là một giáo viên ngữ văn cấp 3 trong suốt 32 năm khi còn ở ngoài Bắc. Bà tôi thì làm y tá cho bệnh viện tỉnh.

Theo như lời kể của ông bà, thì ông bà quen nhau khi bà có một chuyến công tác tại trường ông. Bà cùng đoàn y bác sĩ tới để kiểm tra sức khỏe cho toàn trường. Ông không được bà trực tiếp khám chữa bệnh. Nhưng vô tình bà đi ngang qua ông. Ông đã gọi bà lại để nói chuyện về vấn đề gì thì tôi cũng không rõ.

ông bà nội

Điều đặc biệt và tôi nhớ mãi khi được nghe ông kể. Là ông đã gọi bà bằng 4 chữ “cô gì đó ơi“. Và bà quay lại. Từ cuộc nói chuyện đó, hai ông bà tìm hiểu và có tình cảm với nhau. Chuyện thật đơn giản đúng không các bạn? Nói vui thì khả năng “kua gái” của ông tôi quá đỉnh. Anh em nào thử làm theo xem lỡ đâu cũng có kết quả tốt đẹp  :mrgreen:

Do ông tôi là giáo viên ngữ văn nên khả năng thơ văn rất tốt. Sau khi quen nhau ông tôi đã tự làm một bài thơ để tặng bà và coi đó như là một kỷ. Bài thờ ông tự đặt tựa là “CÔ GÌ ĐÓ ƠI“. Khi nào có dịp tôi sẽ chia sẻ với các bạn bài thơ này!

Ông bà nội tôi là người như thế nào

Ông bà tôi chung sống với nhau từ Bắc tới Nam rất hạnh phúc. Ông bà luôn là cái gương về khía cạnh gia đình cho mọi người noi theo, đặc biệt là tôi! Ông tôi là một người rất nóng tính, thẳng thắn, gia trưởng và khá giỏi. Bà tôi cũng nóng tính nhưng có phần nào điềm đạm hơn vì chí ít cũng là người vợ. Bản chất này của ông bà thì đối với một số bạn con nhà người Bắc sẽ không mấy lạ. Người đàn ông luôn là trụ cột còn người đàn bà thì luôn theo và tuân theo người đàn ông. Và ông bà sống rất tình cảm, ai ông bà cũng đối xử rất phải chăng và luôn mong muốn giúp đỡ.

Ông bà đều có những tính cách riêng. Đã trải qua rất nhiều chuyện, thay đổi rất như thứ. Cả về tính cách, con người, nơi ở..v.v. Tuy nhiên có một điều mà đến bây giờ đã bước vào những tuổi gần đất xa trời mà vẫn không thay đổi!

Các bạn có đoán được đó là gì không?

tình yêu thương con cháu

Đúng vậy, đó là tình yêu thương con cháu. Ông bà rất thương con thương cháu. Bất kể con ai cháu ai! Trong suy nghĩ của ông bà luôn là nhà đông con sẽ vui. Và có bao nhiêu đứa con đứa cháu thì ông bà cũng đều thương hết.!

Cháu ruột, cháu họ, cháu hàng xóm,…. ông bà đều thương, đều muốn chăm bẵm. Khi còn bé, đã có những lúc tôi cảm thấy ghen tị vì điều này mỗi khi có một đứa nào đó đến nhà chơi! Kaka. Đúng là con nít phải không!?

Đứa con khi ông bà đã qua nửa cuộc đời

đứa cháu đít tôn

Ông bà có ba người con là bố tôi và hai cô chú tôi. Ông bà làm rất đúng kế hoạch hóa gia đình. Tuy nhiên, khi đã qua nửa cuộc đời, ông bà lại có thêm một người con nữa! Và người con này ông bà vô cùng thương yêu và gần như đã giành hết tình cảm của phần đời còn lại cho nó.

Các bạn sẽ khó tin vì đã khoảng hơn 50 tuổi mà làm sao có con được? Đúng đấy! Tôi cũng khẳng định là không thể. Vậy chắc hẳn là bạn đã đoán ra người con này là ai rồi?

Không sai! ĐÓ CHÍNH LÀ TÔI!

Bây giờ tôi sẽ kể cho bạn nghe tại sao ông bà lại coi tôi là đứa con của ông bà!

Tình cảm ông bà giành cho tôi

tình cảm của ông bà dành cho tôi

Ngay từ lúc lọt lòng, ngoài việc cho mẹ cho tôi bú” thì ông bà là người chăm sóc tôi. Nói vậy thì hơi quá, bố mẹ cũng có chăm tôi. Nhưng đa phần là ông bà tôi giành chăm tôi. Điều này dễ hiểu thôi với tính cách của ông bà như tôi đã nói ở trên và tôi lại là cháu đít nhôm thì chắc hẳn bạn cũng hiểu lí do ông bà yêu thương như vậy.

Ông bà chăm và dạy dỗ tôi từng chút một. Mọi học hỏi ban đầu của một đứa, tôi đều nhận được từ ông bà. Thức cũng ông bà, ăn cũng ông bà, hát ru ngủ cũng ông bà, ngủ cũng ngủ chung với ông bà. Nhiều khi bố mẹ bế tôi về ngủ mà bà còn có thái độ không vui  8-O.

Cuộc sống tôi từ bé đã sống với ông bà là chính. Bố mẹ tôi vào Nam sớm sau khi sinh tôi. Nên ông bà là người chăm sóc tôi từ bé. Đến khi đưa tôi vào Nam tôi cũng đi chung với bà. Và đến Nam, tiếp tục ông bà lại là người chăm tôi. Hàng ngày đưa tôi đi học cũng do ông đưa đi. Tất cả và tất cả mọi thứ đọng lại trong đầu khi còn bé đều là hình ảnh của ông bà.

Kể tóm gọn ở bài này như vậy. Tôi nghĩ tất cả như vậy cũng đủ để bạn hiểu được là ông bà giành tình cảm cho tôi nhiều như thế nào! Và nếu nói đúng hơn là ông bà coi tôi như một người con thứ tư của ông bà.

Ở những bài tiếp theo tôi sẽ tâm sự kỹ hơn nhé! Đừng bỏ lỡ Chapter kế về Người bà ngoại trầm lặng nhé!

Ông bà nội bạn

À quên! Ông bà nội bạn như thế nào? Tôi nghĩ chắc hẳn có những điều rất tuyệt vời. Bạn thử dành ra sau đây một tiếng để nhớ lại xem. Kể cho tôi nghe tại đây nhé. Tôi đoán sau đó bạn sẽ rơi nước mắt. Rơi nước mắt vì sẽ có những lúc bạn hành động không đúng với họ! Rơi nước mắt vì ông bà nội bạn không còn bên cạnh bạn nữa (nếu đúng vậy tôi xin lỗi và chia buồn với bạn).

Dù như thế nào cũng hãy chia sẻ để cho mình một khoản thời gian nhớ về họ. Nhớ là tất cả! Sau khi tâm sự ở đây có khi bạn sẽ chạy về và ôm trầm lấy họ!

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này.

Danh mục Tôi

Viết một bình luận