[Chapter 2] Chuyến hành trình vào Nam và Kỷ niệm đầu tiên

Bài viết trước tôi đã Giới thiệu về bản thân. Nếu bạn chưa đọc hãy quay lại đọc trước nhé! Bài viết đó khá cơ bản và quan trọng cho cuối Series về TÔI. Khi chào đời tôi đã sớm có một chuyến đi du lịch khá dài. Đò là một chuyến hành trình vào Nam.

Chuyến hành trình vào Nam

Chuyến đi dài hơn 1500km này bắt đầu với tôi khi tôi vừa được 18 tháng. Và dường như chẳng có gì để tôi nhớ về quê hương nơi mà tôi sinh ra ngoài nhà ga.

Gia đình tôi quyết định vào Nam sinh sống. Nhưng không phải là toàn bộ gia đình cùng vào một lúc. Mà là chia ra từng đợt đi. Ba mẹ tôi đã vào Nam trước để chuẩn bị chỗ ở cho gia đình. Và người đồng hành cùng tôi lúc này là bà nội của tôi. Những người đến tiễn bà và tôi chỉ đơn thuần là ông nội và cô cậu bên ngoại.  🙄

Những kỷ niệm đầu tiên

Giữa một nhà gà rộng lớn, một cậu bé chút ét lon ton giữa sân. Vẫn còn đang cười vui vì được đi đến một nơi rộng rãi, đông người và tha hồ chạy giỡn. Khung cảnh như vậy đối với một cậu bé vừa mới biết chạy thì dường như chẳng có gì để ấn tượng.

Tuy nhiên, nơi đây lại là nơi khiến cho tôi một kỷ niệm vô cùng lớn và nhớ mãi đến bây giờ. Đó là sự chia tay!  😐

Nỗi buồn chia tay

Khi chuyến tàu chuẩn bị khởi hành, các hành khách đã ổn định vị trí. Thời điểm này ai ai cũng ngó mặt ra khung cửa sổ để chia tiễn người thân. Bà và tôi cũng không ngoại lệ.

Ban đầu khi nhìn thấy ông nội và cô cậu ở dưới. Cùng với lời kêu gọi của bà nội là “Con vẫy tay tiễn ông đi“. Thì tôi vẫn vô tư cười và làm theo như không hề có chuyện gì xảy ra. Sự vô tư này đột nhiên bị dừng lại mà chính tôi suy nghĩ mãi không biết vì lý do gì. Tự nhiên tôi òa khóc lớn khi cảm giác sắp phải xa ông nội 😥 . Ông không có bên cạnh tôi như mọi ngày. Không được chạm ông, vuốt râu ông như mọi ngày. Mà tất cả mọi thứ bây giờ là nhìn ông qua khung cửa kính.

Theo như lời bà kể lại thì tôi khóc và nức nở mãi. Tất cả các cô chú và cả bà tôi dỗ mãi mới chịu nín. Và đó cũng là lần đầu tiên bà thấy tôi khóc dài như vậy kể từ khi lọt lòng.

Đó là kỷ niệm đầu tiên về gia đình, về tình cảm và về chuyến hành trình vào Nam của tôi. Với một cậu bé thì chẳng có lý do gì để có hiện tượng này. Nhưng đến bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi cho rằng đó là luồng điện sinh học của tình cảm gia đình.

luồng điện sinh học trong gia đình

Giá trị cốt lõi

Đối với một người quen biết bình thường, chúng ta rất khó để có được cảm giác này. Nhưng đối với người thân, máu mủ ruột thịt thì luồng điện sinh học là điều có thật. Và rất nhiều bài viết về khoa học đã chứng minh điều này là đúng. Tôi không thể phủ nhận về loại tình cảm này. Dù như thế nào thì cuối cùng tình cảm gia đình vẫn là điều luôn tồn tại trong mỗi chúng ta.

Nếu bạn cũng đã từng có những kỷ niệm hoặc khoảng khắc như vậy hãy bình luận chia sẻ cùng tôi nhé! Hãy cho tôi biết kỷ niệm đầu tiên của bạn là gì? Tôi rất trân trọng điều đó!  😀

Và tiếp theo bài viết này các bạn cùng xem bài viết “Ông bà nội tôi có một đứa con khi đã đi qua nửa cuộc đời“. Bài viết này có lẽ sẽ cho bạn rất nhiều bất ngờ và cảm xúc. Đừng bỏ lỡ nhé!  😯

Danh mục Tôi

Viết một bình luận